Thứ Tư, 14 tháng 9, 2011

Trung thu (2011)



















Anh Nhật vui vẻ bên bạn bè

Thấy con cười vui lòng ba mẹ ấm áp









Năm nay Trung Thu, ở nhà trẻ Thanh Tâm nơi  con Nhật học ,có tổ chức lễ hội Trung Thu, kết hợp tổ chức party nho nhỏ với những gian đồ chơi hợp lứa tuổi mẫu giáo. Các bé đông đúc, thêm các phụ huynh, chen nhau trong gian nhà của Trường mầm non Thanh Tâm. Nóng.Ồn ào.Vui nhộn... Ba mẹ cho cả em Hòa cùng đi, nhưng vì đông đảo quá, mà lại lạ chỗ nữa nên em không xuống chơi ; nhưng lòng Ba Mẹ cảm thấy vui và nhẹ nhõm vì đã cho các con một mùa Trung thu đúng nghĩa.

Thứ Ba, 13 tháng 9, 2011

Bản sao





Hôm nay vô tình lục tìm những hình ảnh cũ; Mẹ thấy một bức hình ngày xưa của gia đình mình. Các con xem và thử đoán ra là ai nhé? Đoán đúng thì có thưởng!

Thứ Sáu, 9 tháng 9, 2011

Kỷ niệm buồn

Nhật yêu thương của mẹ!


Buổi tối hôm qua là buổi con sẽ đi học Kumon. Mẹ tranh thủ trên đường về mua hai cái bánh hotdog nho nhỏ mà mẹ thỉnh thoảng vẫn hay mua cho con ăn. Mẹ không biết ý định ở nhà định cho con ăn như thế nào. Lúc về đến nhà Mẹ đã thấy con uống hết một hộp sữa tươi rồi thì Mẹ cứ nghĩ lát nữa con chỉ ăn nhẹ rồi đi học thôi; rồi tối về ăn cơm chính bữa, nên Mẹ để cho con ăn bình thường . Thế rồi Ba con không cho, nhất định không cho con ăn nữa với lý do vì con ăn như thế thì không ăn cơm liền được nữa. Con đang ăn nửa chừng mà Ba cũng bắt ngừng không được ăn ;con rất thích món này; con sợ nên ăn vội ăn vàng  nhìn đến là thương , cứ nghĩ đến cảnh đó MẸ không kìm được nước mắt.Thiệt lòng thì Ba cũng chỉ lo cho con thôi nhưng cách hành xử như vậy của Ba cũng thật là ...làm mẹ đau lòng và thật là bất nhẫn quá! Mẹ thật là bất lực trước lối cư xử của Ba.Hình ảnh  con vội vàng cho tất cả cái bánh vào mồm, làm mẹ không sao kềm được nước mắt. Mẹ xin lỗi con. Nhật à! Mẹ xin lỗi con.


Mẹ Mai

Thứ Năm, 8 tháng 9, 2011

Dịch giả : Nguyễn Bích Lan

Một tấm gương nữa đáng để chúng ta học tập các con ạ. Khâm phục thật sự nghị lực của một cô gái.


http://hoctienganh.ning.com/profiles/blogs/tu-hoc-tieng-anh-tai-nha-nh

Hình ảnh bên ngoại

Đây là hình bà ngoại lúc còn trẻ đấy!

 Một số hình ảnh ngày xưa của mẹ và gia đình bên ngoại. Mẹ con mình cùng xem và mẹ sẽ kể cho các con nghe về những hình ảnh kỷ niệm này nhé.
Đây là hình bà ngoại, mẹ và bác Thủy khi cả nhà còn đang ở Hà Nội
Mùa đông Hà Nội đấy các con. Giờ mẹ chẳng còn nhớ gì nhiều về Hà Nội, nhưng nhìn Hòa lúc này có giống mẹ ngày xưa không nhỉ?!

Mẹ đi chơi ở bờ hồ đấy!

Nói chuyện 'dậy thì' với con gái như thế nào?

TS Lissa vừa trở về từ chuyến đi tới 20 thành phố, trao đổi với nhiều người ở các trường đại học, các cửa hàng sách và các hội thảo dành cho phụ nữ, và đã thấy hậu quả của việc giữ kín các vấn đề nhạy cảm. Nhà tâm lý và cũng là sáng lập viên của một cộng đồng trực tuyến về tư vấn, chữa bệnh này vừa có bài trao đổi về việc làm thế nào để "trò chuyện" về tuổi dậy thì, kinh nguyệt và phát triển giới tính với con gái.


Bà nói nhiều bé gái có kinh nguyệt ngay từ lúc 8 tuổi, nhưng ở độ tuổi nào chúng ta mới nên giải thích điều này?

Tôi nghĩ các bạn không thể bắt đầu quá sớm. Con gái tôi 5 tuổi đã biết được khi các cô bé lớn lên, chúng bắt đầu có máu chảy ra khỏi âm đạo và khi điều đó xảy ra, con có thể có em bé. Con tôi biết về giai đoạn dậy thì và hy vọng cháu sẽ không thấy bất an khi một ngày nào đó chuyện này xảy đến với cháu.

Chúng ta sẽ trò chuyện thế nào?

Lại một lần nữa, tôi nghĩ điều đó phụ thuộc vào con gái các bạn - bạn hiểu về con mình rõ hơn bất cứ ai khác. Nhưng tôi nghĩ chúng ta cần đề cập chuyện đó không nên muộn hơn 8 tuổi vì một số bé gái sẽ bắt đầu thấy kinh nguyệt ở độ tuổi này. Nhất định phải quan sát các dấu hiệu phát triển tự nhiên và nhận thấy dấu hiệu thay đổi, nên bắt đầu trò chuyện với con ngay!

Khi trò chuyện, chính xác chúng ta cần nói gì? Có cuốn sách dành cho các bà mẹ xem lại kiến thức về vấn đề này không?

Mẹ tôi tặng tôi cuốn sách "Điều gì đang xảy ra với tôi", cho tới nay đây vẫn là cuốn sách bán chạy nhất! Bà đọc nó cùng tôi và tạo cơ hội để tôi được đặt câu hỏi. Nếu bạn chọn một ngày đặc biệt cho việc này - có lẽ hai mẹ con nên cùng nhau nướng bánh, ra ngoài ăn trưa, đi bách bộ - sau đó bạn có thể biến toàn bộ trải nghiệm về điều này thành một câu chuyện vui, nó sẽ để lại ấn tượng khó phai suốt cuộc đời bạn về cuộc chuyện trò thân mật với con gái. Nếu bạn không chắc những gì cần nói hoặc không biết làm cách nào để bắt đầu, bạn có thể tìm đến sự giúp đỡ từ những lời khuyên hoặc trao đổi với các bà mẹ khác.

Tôi có thể hình dung "cuộc trò chuyện" giữa tôi và con gái như thế này: Tôi đi sâu vào chi tiết quá và sau đó cảm thấy lúng túng. Tôi thấy mắt con gái mình đờ ra, nên "cung cấp thông tin" bao nhiêu là đủ?

Bạn không phải cung cấp quá nhiều thông tin trong buổi trò chuyện đầu tiên. Hãy nói với con gái về những điều tự nhiên - rằng cơ thể cô bé sẽ bắt đầu sinh ra các hormone và những hormone này sẽ gây ra một số thay đổi. Nếu bạn vẫn thu hút được sự chú ý của con gái, hãy nói cho cô bé biết kinh nguyệt là gì – rằng hàng tháng tử cung luôn sẵn sàng vì cơ thể có thể hình thành một em bé và khi  không có em bé, máu phải chảy ra ngoài. Khẳng định lại mỗi lần nữa rằng việc chảy máu này có lợi cho sức khỏe, bình thường và chẳng có gì đáng sợ cả.

Đề nghị đưa con gái vào nhà vệ sinh và chỉ dẫn cho con cách vệ sinh cần thiết. Kể cho con nghe một vài câu chuyện từ thời thơ ấu của bạn. Cho cô bé biết rằng con sẽ không đơn độc. Có thể cô bé sẽ có nhiều câu hỏi hoặc không. Hãy để con tự bày tỏ. Nếu cô bé trông đờ đẫn tốt nhất hãy tặng con gái một cuốn sách và để con đọc riêng cho thêm thú vị. Sau đấy hãy bố trí một ngày kế tiếp cùng con gái để bạn có thể trao đổi nhiều hơn về đề tài này.

Khi con gái chúng ta bước vào thời kỳ dậy thì, chúng ta nên hướng dẫn con chọn lựa vệ sinh hay sử dụng sản phẩm nào cho thích hợp?

Hãy để con tự chọn, điều đó giúp trao quyền tự chủ cho cô bé để thêm yêu cơ thể của mình..

Bạn nên nói chuyện cởi mở nhiều hơn, lắng nghe những ưu tư của con, gạt sự chỉ trích sang một bên và giáo dục cô bé, trao quyền tự chủ nhiều hơn để cô bé thêm quan tâm tới sự nữ tính, cơ thể và cuộc đời mình.

Hiển nhiên, một cô bé mới 8 tuổi khi bắt đầu thấy kinh nguyệt thì sẽ cần được chỉ dẫn nhiều hơn một cô bé đã 14 tuổi. Nhưng về mặt sinh học, dù nhỏ tuổi bé cũng đã dậy thì. Đừng can thiệp nhiều khiến bé có lẽ không tìm đến bạn khi thực sự cần bạn nhất.

Tôi còn quên hoặc bà muốn bổ sung điều gì không?

Thưa các bà mẹ! Tôi vừa trở về từ chuyến đi tới 20 thành phố, nơi tôi trao đổi với nhiều người ở các trường đại học, các cửa hàng sách và các hội thảo dành cho phụ nữ. Tôi đã thấy hậu quả của việc giữ kín các vấn đề nhạy cảm.

Rất nhiều phụ nữ nói với tôi rằng, họ không được chuẩn bị gì khi kinh nguyệt xuất hiện và thành thật họ nghĩ rằng mình sắp chết, điều đó khiến họ có nhìn nhận tệ hại với cơ thể và giới tính của họ.

Có được "sự trò chuyện" với con gái, bạn không chỉ thiết lập tiền lệ cho một mối quan hệ mật thiết, cởi mở giữa bạn và con mình, mà còn giúp tạo lập nền móng để con phát triển một cuộc sống biết tự tôn trọng bản thân, tự chủ trong mọi việc xảy ra.

  • Huy Tuấn (Theo care2)

Lễ nghĩa thời kỹ thuật số

Thời đại “số hoá” với những công nghệ hiện đại cho phép mọi người trao đổi thông tin nhanh chóng và tức thời qua điện thoại, email, chat, webcam… Tiện dụng và dễ dàng là vậy, nhưng với một số người lớn tuổi thì điều này dường như đang làm mất đi những phép tắc, lễ nghĩa cũng như làm sai lệch các quy tắc ứng xử, mà theo họ là cần phải có trong đời sống. Họ quá khó tính, quá câu nệ lễ nghi, hay họ đang hành xử đúng? Những câu chuyện dưới đây ghi lại thực tế đã xảy ra.

Mất một tình bạn 30 năm


Sau 30 năm làm bạn thân, bà Hường ở quận 1 và bà Mỹ ở quận 3 đã quyết định làm sui với nhau, khi hai con của họ cảm thấy tâm đầu ý hợp.

Vì quá thân nhau, quá rành rẽ tính cách của nhau, quá hiểu nhau, quá biết về đời sống của nhau… nên lễ cưới diễn ra suôn sẻ, nhanh chóng.

Hai bà mẹ cùng rủ nhau đi mua sắm, họ cùng mua một loại vải may áo dài, cùng mua trang sức của một nhãn hiệu, cùng chọn mẫu hoa trang trí trong nhà.

Thậm chí phía nhà trai và nhà gái còn giành nhau trả chi phí đãi tiệc, giành nhau trong việc mời bạn bè chung… vì đó là đứa con duy nhất của họ. Bà mẹ nào cũng biết rõ, tất cả những gì cha mẹ có sẽ đều để lại cho con, và bản thân họ thương con thế nào thì người bạn họ cũng sẽ thương con như thế, nên không hề tính toán so đo trong bất kỳ việc gì.

Hạnh phúc ngập tràn là thế, nhưng có ngờ đâu chỉ sáu tháng sống chung, con của họ đã chia tay.

Cô dâu về nhà mẹ ruột (bà Hường) cách nhà mẹ chồng 2km. Mẹ cô dâu ngồi chờ điện thoại suốt ba ngày không thấy phía nhà trai gọi sang, quyết định cho con gái ở luôn và không cho quay về nhà chồng trừ phi đích thân mẹ chồng và chồng phải qua “nói chuyện”.

Ngược lại, bà Mỹ cho rằng con dâu tự ý ra khỏi nhà, muốn quay về thì phải có cha mẹ đưa sang. Ngay trong ngày con dâu rời nhà, bà Mỹ đã gửi email nói rõ suy nghĩ này với bà Hường.

Hơn mười ngày sau vụ việc, bà Hường mới check mail, và không trả lời.

Bà Hường tâm sự: “Khi là bạn, ngày nào chúng tôi cũng chat với nhau để chia sẻ mọi điều, rủ nhau đi ăn uống, đi mátxa, đi làm đẹp… Nhưng trong những ngày con gái bất ngờ trở về, tôi bấn loạn tinh thần, lòng như lửa đốt, buồn, giận, bực tức và nhiều cảm xúc lẫn lộn nên không hề kiểm tra hộp thư. Đến khi đọc email bả gửi, tôi càng giận hơn. Chuyện quan trọng như vậy, tại sao bả không thể gọi điện cho tôi, chuyện hai đứa nhỏ không hợp nhau thì đó là sự khác biệt của tuổi trẻ, bậc làm cha mẹ đâu thể ép được. Nhưng tôi giận bả, nếu ngại đến nhà tôi thì bả và tôi có thể hẹn nhau ra tiệm càphê để cùng trao đổi, tại sao chỉ là email lạnh lùng?”

Còn bà Mỹ trong tâm trạng buồn rầu, cho biết: “Con mình là trai, con của bạn là gái, tôi hiểu những mất mát của bà mẹ có con gái phải dang dở lần đầu, mà không biết dùng lời lẽ nào để nói với bả. Nên đành gửi email”.

Hai người bạn tưởng chừng thân nhất đã cắt đứt tình bạn thâm sâu chỉ vì email.

Thiệp cưới qua email

Lần đầu ngồi sui, ông Hùng – là nhà giáo, cẩn thận lập danh sách những đồng nghiệp, bạn bè, người thân và lên kế hoạch mời trước lễ cưới cả tháng.

Ngặt nỗi lịch giảng dạy trong tháng 5 dày đặc (vì học sinh chuẩn bị vào mùa thi), không đủ thời gian đến tận nhà gửi thiệp mời từng người, ông Hùng và vợ bàn nhau sẽ gọi điện thoại, sau đó gửi thiệp qua email hoặc đường bưu điện.

Ngày cưới của con, 23 người khách ông Hùng gửi thiệp mời qua email, chỉ có năm người đến dự. Ông Hùng khá ngạc nhiên, vì trước đó ba ngày ông đã gọi điện thoại lại một lần nữa để xem email đã đến đúng địa chỉ hay chưa, thì hầu hết đều đã nhận được thiệp mời.

Sau lễ cưới, một vài người bạn thân đã thẳng thắn cho biết, họ không đến vì nghĩ thiệp mời qua email là không trân trọng. Họ nghĩ có vẻ như chủ nhà đã hết thiệp in, chợt nhớ đến họ nên gửi thiệp email để sau này khỏi bị trách.

Anh bạn cũ của ông Hùng nói: “Gửi thiệp mời qua email cũng như thư chào hàng, thiệp điện tử mà chỉ cần một cú nhấp chuột là gửi đến cả trăm, cả ngàn người. Thư điện tử có thể rơi vào thùng rác. Trong khi đám cưới là chuyện hệ trọng cả đời người, nếu gửi email thì người nhận có thể xem như thư vào spam rồi, chẳng cần quan tâm”.

Mẹ chồng và tin nhắn

Cô Nguyệt Hồng, ngụ tại quận Bình Thạnh kể với bạn bè, mẹ chồng là người khắt khe và quá khó tính. Mỗi khi có chuyện cần liên hệ, hay muốn nhờ mẹ nấu cơm hộ, nhờ mẹ đón con ở trường, nhờ mẹ làm việc gì đó… vì cô bận việc, thì phải gọi điện thoại.

 Mẹ chồng đã nói trực tiếp với vợ chồng cô: mẹ không xem tin nhắn của hai con, và tuyệt đối không thực hiện bất cứ đề nghị gì qua tin nhắn. Cô Hồng bảo: “mẹ chồng tôi mới có 50 tuổi, mắt còn tỏ, đâu bị lão hay cận mà không chịu đọc tin nhắn của con cơ chứ!”

Người mẹ chồng này có lý lẽ riêng của mình. Bà Hồng cho rằng: “Tôi vẫn còn đi làm, và bản thân tôi không hề lạc hậu so với các phương tiện thông tin hiện đại trên máy tính, điện thoại… Nhưng tôi hiểu con trai và con dâu tôi còn khá trẻ, nhiều lúc chưa ý thức hết được vai trò và trách nhiệm làm chồng, làm vợ, làm cha, làm mẹ trong gia đình. Vì vậy tôi buộc chúng phải điện thoại cho tôi, để tôi có thể nghe giọng chúng, hỏi thêm cặn kẽ những lý do phải nhờ mẹ”.

Theo bà Hồng, nói chuyện sẽ tạo thành mối giao tiếp, chia sẻ, thông hiểu nhau, giàu tình cảm hơn. Còn tin nhắn ngắn gọn, cụt ngủn, không nên lạm dụng, nhất là đối với người lớn hơn mình.

Bản thân bà Hồng cũng chưa bao giờ nhắn tin cho các anh, chị trong gia đình. Khi cần liên hệ, thăm hỏi, bà đều gọi điện thoại hoặc đến tận nhà. Mọi người quý bà, và vì thế bà cũng muốn con mình học cách này để xây mối dây thâm tình với người thân.

  • Theo Minh Thành - Sài Gòn Tiếp Thị Nguyệt san tháng 9

Mẹ Việt:'Tại sao không dạy được con như Tây?'

- Với nhiều ông bố bà mẹ người Việt, những ưu điểm nổi bật trong cách dạy con 'theo kiểu Tây" biết thì thật dễ mà làm thì mới khó.



“Cuộc sống không cho tôi kiên nhẫn!”

“Hãy cứ thử phải chịu áp lực cuộc sống, áp lực tiền, áp lực thuê nhà xem các ông bố, bà mẹ Tây có ngồi chơi với con cái được không?” Bạn đọc Mai Danh Hảo đã thốt lên như vậy sau khi đọc bài viết “Ra công viên xem Tây dạy con”.

Lại là bài toán của thời gian và sự kiên nhẫn thử thách những ông bố, bà mẹ. Trộn lẫn giữa công việc và cuộc sống gia đình, nhiều phụ huynh trở về nhà đem theo những mệt mỏi, khó chịu, lo lắng của công việc. Mọi thứ ở nhà bỗng phải nhanh gọn hơn, đơn giản hơn thậm chí là nơi để xả stress.

Đây cũng là lời phàn nàn của chị Mai (quận Hoàng Mai- Hà Nội). Làm nghề buôn bán, bận rộn với hàng hóa suốt ngày nhưng chị vẫn tìm hiểu cách nuôi dạy con và cũng được tiếp cận những câu chuyện dạy con bổ ích của phương Tây.

Tuy nhiên, mỗi bữa cho con ăn, chị chỉ dịu dàng, kiên nhẫn được với con vài phút đầu. Sau đó, tiếng chị quát tháo, la hét to hơn cả tiếng khóc của con. Bé Linh, con chị đã hơn 2 tuổi, nhưng chưa biết ăn cơm nát vì chỉ quen ăn cháo. Bé không ăn được vì chỉ nhai rồi lại nhè ra, chứ không nuốt.

Chị thở dài: “Có muốn dạy con tự lập cũng không nổi. Cả ngày mệt phờ người với hàng hóa, tiền nong, dọn dẹp nhà cửa, cơm nước, giặt giũ, và đủ những thứ tính toán khác. Nhìn con ăn cả giờ không hết bát cháo, còn khóc ri rỉ, nôn ọe, mình ức chế không chịu được, lại gào ầm ĩ lên. Thế là nó quen rồi, có quát, có đánh mới chịu ăn. Mỗi lần nó khóc,mong muốn duy nhất của mình là…nó hết khóc.”

Chị Phương, một bà mẹ khác là nhân viên kinh doanh giãi bày: “Mình thích dạy con, thích kiên trì bên con lắm lắm! Nhưng mà nói thật, ước gì một ngày có 30 tiếng. Công việc dồn nén, sợ muộn,… gặp cản trở trong những lúc như thế, mình chỉ có gắt um lên thôi. Nếu thong thả hơn mình đã không “lên cơn” vậy đâu!”

Trống đánh xuôi, kèn thổi ngược


Nếu sắp xếp được thời gian hay bản thân có sự kiên nhẫn nhưng sự “đụng độ” trong cách nuôi dạy con của vợ chồng, ông bà hiện nay lại trở thành một vật cản không dễ vượt qua.

Bé Miu nhà chị Lâm (Ba Đình, Hà Nội) lên 2 tuổi đã không quấy mẹ, tự chơi rất ngoan, “đúng chuẩn của Tây” mà chị đã dày công tìm hiểu, rèn luyện cho con.

Chị tâm sự: nhiều khi rất mềm lòng, tưởng như không kiên nhẫn được với con nhưng nghĩ đến hình ảnh con sẽ khôn lớn, chững chạc, chị “quán triệt” chồng không được bỏ cuộc. Nhưng từ khi bà nội của bé lên sống cùng, chị không phải đầu hàng con mà là đầu hàng…mẹ chồng.

Chị buồn bực: “Bà thương con quý cháu lắm. Cháu tự xúc ăn vãi ra quần áo là bà xót xa, ngồi hầu cháu tận răng. Bé mà khóc là ngay lập tức, bà ôm vào lòng nựng nịu, âu yếm… Trẻ con nhanh quen, công sức của mình coi như mất hết. Bây giờ, bé còn biết cách thỏa hiệp, trước mặt mẹ thì làm nhưng sau lưng ỷ lại cho bà. Mình giải thích thì mẹ chồng lại tự ái, bảo mình dạy khôn bà!”

Nếu xảy ra hiện tượng “trống đánh xuôi, kèn thổi ngược thì hoàn cảnh phổ biến mà các phụ huynh trẻ gặp phải là: bố mẹ ra sức dạy con tự lập trong ăn uống, phục vụ bản thân, loại bỏ thói quen “đánh chừa”, đưa con vào nếp biết nghe lời thì ông, bà sẽ ngược lại, chiều chuộng, xót xa cháu, thậm chí lên án bố mẹ là nhẫn tâm, lạnh lùng với con! Không ít gia đình rơi vào cảnh lục đục chỉ vì hai thế hệ khẩu chiến vì không thống nhất được cách dạy con.

Vậy nên, nhiều phụ huynh trẻ kiên quyết “ra riêng”, không chung một nhà với các “phụ huynh già”. Thậm chí, câu chuyện không dừng lại ở mỗi mái nhà, nhiều phụ huynh cho rằng để học được những cái hay trong cách dạy con của phương Tây, bố mẹ trẻ phải vượt qua cả … định kiến xã hội.

Chị Lâm phân tích: Hầu hết những ông bố, bà mẹ quanh mình đều xót con, chiều con nhiều hơn là dạy con. Họ cho rằng các bé còn nhỏ, chưa cần uốn nắn vội. Khi mình làm khác, họ nhìn mình với ánh mắt ác cảm khi thấy con mình tèm lem từ đầu đến chân mỗi lúc ăn cơm hoặc phải nhịn nếu bé cố tình đổ cả bát cơm. Con mình làm được những việc nhỏ như giúp mẹ lấy rổ rá, xách đồ đi chợ, tự mặc đồ đi học thì hàng xóm cũng không tránh khỏi dị nghị vì mình bắt con “lao động”!



Bố mẹ hãy kiên định là người làm giáo dục

Trên nhiều diễn đàn dành cho trẻ thơ, mỗi khi có chủ đề dạy con kiểu nào, các bà mẹ đều rất hào hứng chia sẻ những kinh nghiệm và khó khăn của mình. Dễ dàng nhận thấy những phụ huynh trẻ dạy con thành công đều có chung một nhận định: phải rất kiên nhẫn, từ từ và kiên định với mục đích dạy con.

Chị Hoài Thu, một thành viên tích cực của các topic (chủ đề) dạy con kiểu Tây-  kiểu ta trên diễn đàn webtretho, lamchame thừa nhận: Kiên nhẫn với con là quan trọng nhất. Tức là rất tốn công, dành thời gian đầu tư cho việc dạy con, nhất là khi mới bắt đầu. Sau đó là kiên nhẫn với bố của bé, nếu ông xã không cùng quan điểm với mình. Kiên nhẫn thuyết phục ông bà. Rồi cả kiên nhẫn với … những con mắt hàng xóm!

Yếu tố đầu tiên chị Hoài Thu chia sẻ cũng chính là lời nhắn được cô Vũ Thị Diệu Lý, hiệu trưởng Trường mầm non và tiểu học Dream House nhắc đi nhắc lại trong mỗi lần tiếp xúc với phụ huynh ở các hội thảo.

Cô Lý chia sẻ: Cũng là một phụ huynh, với con mình, bố mẹ thường có những cảm xúc khác và dễ mềm lòng. Tuy nhiên, nếu bố mẹ đã đặt ra mục tiêu và tìm thấy động lực cho việc dạy con, bố mẹ sẽ làm được mà thôi.

Bản thân cô Lý không phải là một chuyên gia tâm lý học nhưng bí quyết để hiểu trẻ thơ chính là luôn quan sát, để ý và suy nghĩ để tìm ra  cách tích cực nhất. Chẳng có bố mẹ nào không hiểu con, chỉ có điều bạn đã thực sự để ý để làm việc đó hay chưa? ”

“Bố mẹ không thể cho con  những gì mà bản thân mình không có. Muốn dạy được con, chính bố mẹ phải hoàn thiện mình, nâng cấp mình lên. Để khi cách bố mẹ dạy con không chỉ là lời nói nữa, mà bằng lối sống, cách ứng xử của mình. Đó là cái phông văn hóa của mỗi gia đình sẽ làm cái nền rất tốt cho một đứa trẻ.”

Nói đến văn hóa xã hội, cô Vũ Diệu Lý đồng cảm với điều mà không ít phụ huynh nhận ra: chưa có một nền tảng văn hóa dạy con như thế ở Việt Nam để tạo thành “dây chuyền” và sẽ “di truyền” giữa các thế hệ như một lẽ tự nhiên. Vì thế, các phụ huynh trẻ hãy tự mình trải nghiệm và lan tỏa những ưu điểm trong cách giáo dục trẻ mới đến với nhiều người hơn nữa khi đã tin là mình làm đúng!


  • Nguyễn Hường

Ra công viên xem Tây dạy con

Không ít mẹ Việt đã từng thèm thuồng khi nhìn những đứa trẻ Tây tự ngồi xúc ăn một cách ngoan ngoãn bên cạnh bố mẹ. Không ít bà mẹ Việt đã từng thèm muốn có được ¨phép màu¨ của những ông bố, bà mẹ Tây khi chỉ cần một cái lừ mắt, một câu ¨No! No!¨ nhẹ nhàng là lập tức đứa trẻ ngoan ngoãn vâng theo. Liệu có phải trẻ Tây ngoan hơn trẻ Việt hay những ông bố, bà mẹ Tây có bí quyết 'thuần phục' trẻ?




Ra công viên, xem Tây dạy con
Ngay từ những ngày đầu, tôi thấy các ông bố bà mẹ Tây mới sung sướng làm sao khi họ cứ việc ngồi trò chuyện, uống nước với nhau trong quán để mặc con cái tự chơi trong công viên với nhau.
Công viên chia thành từng khu vực cho từng đối tượng, nhưng đông nhất vẫn là khu vực dành cho trẻ dưới 8 tuổi. Đồ chơi được đổ ra, bọn trẻ chơi với nhau thân thiện, vui vẻ cho dù trước đó chúng chưa hề gặp, không tiếng cãi nhau, không cảnh tranh giành đồ chơi, không có tiếng khóc gọi bố, mẹ… Chơi xong, trẻ tự thu dọn đồ chơi của mình. Nếu có trẻ đang chơi đồ chơi của bạn mà bạn về, chỉ cần nghe thấy câu ¨tớ phải về nhà bây giờ¨ thì cho dù thích đồ chơi đó đến đâu, bé cũng trả bạn ngay.
Nhưng 'ngưỡng mộ' nhất với tôi đó là việc ăn của trẻ. Với những trẻ lớn đã đi học mẫu giáo hoặc tiểu học, chúng cầm bánh mỳ hoặc đồ ăn khác mà bố mẹ đưa cho, tự ăn một cách ngon lành; những trẻ bé còn ăn bột, sữa thì ¨bị¨ đặt vào xe đẩy và ngồi yên để bố/mẹ xúc cho ăn.
Tôi thường xuyên được chứng kiến cảnh trong vòng 5-10 phút, bé hoàn thành phần bột, cháo, hoa quả nghiền hay sữa của mình. Tôi liên tưởng đến cảnh 'cực khổ' mỗi khi cho con ăn của mình cũng như của không ít bà mẹ Việt. Và ngày ngày đưa con ra công viên chơi, tôi quan sát, tôi để ý xem tại sao họ- những ông bố, bà mẹ Tây làm được những điều mà tôi không thể. Những ngày ở công viên trẻ em đã giúp tôi có những so sánh để nhận ra sự khác biệt giữa hai cách dạy con - của họ và của tôi (và có lẽ là của nhiều mẹ Việt), giúp tôi nhận ra và học hỏi được nhiều điều từ cách dạy con của mẹ Tây.
Rèn con từ nhỏ, kiên trì, lắng nghe, nghiêm khắc và làm bạn với con
Lòng kiên trì của mẹ Tây với con có lẽ mẹ Việt phải chào thua. Nhiều mẹ Việt băn khoăn tự hỏi làm sao để 'không nổi khùng khi chơi với con', làm sao để không nổi cáu khi dạy con học.
Trái lại, mẹ Tây là những người bạn thực sự của con. Mẹ Tây có thể ngồi chơi xúc cát với con, thậm chí, cả với trẻ mới gặp lần đầu đến cả 1 - 2 giờ đồng hồ. Nếu bé có hành động chưa đúng, mẹ nhẹ nhàng nhưng vô cùng kiên quyết nói ¨No! No!¨ (không được) cho đến khi nào trẻ dừng hành động sai trái của mình.
Đặc biệt, mẹ ¨Tây¨ cực kỳ kiên nhẫn lắng nghe những thắc mắc của trẻ và ¨miệt mài¨ giải thích cho những câu hỏi ¨tại sao không¨ của bé mà không hề nổi nóng. Rất nhiều ngày ra công viên, tôi chưa một lần thấy mẹ Tây quát mắng, nặng lời với con.
Ngay từ khi còn rất nhỏ, chỉ vài tháng tuổi, bé đã được bố mẹ cho ra công viên chơi cùng các bạn. Với bé dưới 3 tuổi, bố mẹ theo sát từng cử chỉ, hành động của con, từ ¨No! No!¨ luôn được họ sử dụng để uốn nắn bé và kèm sau đó là lời giải thích cho lý do ¨No! No!¨ ấy.


Ra công viên, tất cả đồ chơi đều là của chung! Những câu như : ¨Con chơi chung với bạn đi¨, ¨Con giúp bạn xúc cát đi¨, ¨Con cảm ơn bạn đi¨… luôn được mẹ Tây sử dụng. Chính vì được kèm cặp từ nhỏ như vậy nên đến khi các bé ngoài 3 tuổi, bố mẹ hầu như không phải lo lắng gì khi để chúng tự chơi với bạn. Đây cũng có thể là một lý do khiến người Tây làm việc theo nhóm tốt hơn người Việt. Chuyện của trẻ con để trẻ con tự giải quyết! Đây là sự khác biệt lớn nhất giữa cách dạy con của ¨Tây¨ và của người Việt. Nếu mỗi khi trẻ Việt khóc đòi đồ chơi của ai đó thì ông, bà hoặc bố mẹ hay người trông bé sẵn sàng hỏi mượn cho bé. Với bé ¨Tây¨, điều này khác hoàn toàn, bé phải tự hỏi mượn bạn, bạn không cho mượn, bé phải ¨chấp nhận¨, không được khóc lóc, mè nheo. Bé tuyệt đối không được đòi, tranh đồ chơi của bạn. Khi mượn, chơi xong hoặc bạn về, bé đưa trả bạn một cách tự nguyện, vui vẻ, thậm chí còn giúp bạn thu dọn đồ chơi. Người lớn hầu như không can thiệp vào chuyện của trẻ khi có những cãi cọ, tranh giành nho nhỏ, họ để cho chúng tự tìm cách hòa giải với nhau.
Hào phóng lời khen với trẻ! Nếu như một số ông bố, bà mẹ Việt sợ rằng khen nhiều con sẽ kiêu căng, sợ con không có ý chí phấn đấu nên ¨hà tiện¨ lời khen với con, thậm chí còn dùng cách ¨khích tướng¨ bằng cách chê bai để trẻ ¨bực mình¨ mà phấn đấu vươn lên thì các ông bố, bà mẹ ¨Tây¨ lại cực kỳ ¨hào phóng¨ lời khen với trẻ.
Chỉ cần trẻ làm được một việc gì đó cho dù rất nhỏ cũng nhận được câu ¨rất tốt¨, ¨rất giỏi¨, ¨rất ngoan¨. Trẻ luôn được khích lệ để làm việc tốt. Ngược lại, trẻ cũng bị nhắc nhở, phê bình nghiêm khắc khi có hành động chưa đúng dù cũng rất nhỏ.
Nhìn những khuôn mặt vui vẻ của trẻ mỗi khi được khích lệ, tôi chợt nghĩ rằng, có lẽ cách của mẹ ¨Tây¨ hiệu quả hơn cách ¨khích tướng kiểu chê bai¨ của một số ông bố, bà mẹ Việt.
Bởi rằng, trẻ Việt không phải là những ¨ông tướng Tàu¨ thời xưa để có thể nung nấu ý chí, vượt khó khăn, phấn đấu vươn lên để ¨rửa nhục¨. Những lời nhiếc mắng, chê bai nặng lời của bố mẹ đôi khi còn làm tổn thương nặng nề tâm hồn trẻ thơ, làm nhụt ý chí của trẻ, thậm chí, ám ảnh trẻ lâu dài.
Nhìn sự ân cần, kiên nhẫn, tỉ mỉ dạy con của họ, tôi thấy rằng, quả thật, kỹ năng giáo dục trẻ của tôi còn ¨thiếu¨ và ¨yếu¨. Tôi đã hiểu, tại sao trẻ ¨Tây¨ ngoan thế!
Tất cả chỉ bởi vì chúng nhận được một sự giáo dục tốt từ nhỏ, từ chính bố mẹ chúng. Giá như tôi cũng như nhiều bà mẹ Việt khác cũng có được sự kiên trì, nhẫn nại với con, luôn dịu dàng với con, luôn là bạn của con, giành nhiều thời gian hơn để hiểu tâm lý con và bớt nóng nảy hơn trong chăm sóc, dạy dỗ con.
  • Nguyên An (Tây Ban Nha)

Mẹ phải học hỏi nhiều đây

Dạy con kiểu Pháp của ca sĩ Ánh Tuyết

- Trẻ trung, sôi nổi đến ngạc nhiên ở độ tuổi 50, ca sĩ Ánh Tuyết viên mãn và hạnh phúc với người chồng Pháp cùng cậu con trai. Có một thú vị, chồng chị lại nuông chiều con theo kiểu người Việt còn chị lại quyết định dạy con theo kiểu Pháp!




Ca sĩ Ánh Tuyết và con trai đi làm từ thiện ở Hội An.

Bà giáo dạy kèm chịu thua cậu bé 3 tuổi

Chị cười giòn tan trong điện thoại khi tôi ngỏ ý muốn hỏi chuyện nuôi dạy con, đặc biệt khi con chị ở Việt Nam nhưng vẫn học trường trung học của Pháp tại Sài Gòn. Chị đùa: Chị có dạy được nó đâu, nó rất cá tính, cá tính đến mức chị đã quyết định không áp đặt con mà phải nương theo tính cách của con để dạy dỗ.

Toàn Henri Jarnier, con trai chị đã thể hiện cá tính từ khi còn rất nhỏ. Nhớ hồi hơn 2 tuổi, chị mời cô giáo đến dạy tiếng Việt, thế mà cậu đã biết "thương lượng": Cô cho con nghỉ chút xíu thôi. Cô bảo không được, Toàn nói tiếp: con chỉ nghỉ một chút xíu xiu thôi (giơ tay lên đo), nhưng cô đã biết cậu bé này cứng đầu nên không cho nghỉ, bởi vì biết thương lượng được một lần, lần sau Toàn sẽ "làm tới". Thế nhưng, cuối cùng cậu bé chốt: Vậy thì sau này nếu cô giáo muốn nghỉ thì cô cũng không được xin mẹ con đâu nha! Cô giáo tâm sự với ca sĩ Ánh Tuyết: Em không nghĩ nó mới chừng đó tuổi mà đã biết nói như vậy.

Khi Toàn 3 tuổi, chị cho con học piano và học võ. Lúc ấy chị mời một bà giáo người Pháp, đã sống rất lâu ở Sài Gòn tới nhà dạy kèm. Khi kèm Toàn học xong bài ở trường, bà giáo cho học thêm bài mới, tuy nhiên, cậu bé cương quyết không học và bảo: Không học nữa, con học xong bài ở trường là đủ rồi. Bà hỏi: Thế con có sợ ba mẹ không? Toàn nói: có,lại (giơ tay lên đo) sợ chút xíu. Bà giáo tròn mắt vì phản ứng quá kiên quyết của một cậu bé 3 tuổi thì cậu nói tiếp: Thôi con không học nữa đâu! Bà bằng mọi cách thuyết phục Toàn vẫn nhất quyết không học. Thấy vậy, bà liền đứng dậy đi về.

Ánh Tuyết chạy ra hỏi chuyện, bà nói: Thôi tôi không dạy nổi cậu bé này đâu, nó rất cá tính, rất độc lập và rất Tây, năm nay tôi 60 tuổi rồi, tôi không dạy nổi mấy đứa nhỏ như thế này đâu. Chị xin lỗi cô rồi sau đó vào bắt con quỳ lần đầu tiên và cũng là lần duy nhất, cầm chiếc đũa dài nhịp nhịp trước mặt Toàn: Tại sao con không nghe lời cô giáo, có biết cô đạp xe từ quận 4 qua đây giữa trời nắng để dạy cho con, còn mẹ thì tốn tiền cho con học mà con không chịu học, cô lớn tuổi rồi sao con cãi cô, làm cô buồn tội cô chứ. Toàn đáp: Thì học bài ở trường xong là đủ rồi. Mẹ thấy không, trong tivi cũng nói đó, con nít Việt Nam học nhiều cũng đâu có tốt đâu, không được chơi gì hết, thì từ từ tới lớn học nhiều thôi.

Chị muốn cười quá nhưng cố gắng kiếm chế: Giờ mẹ không nói nhiều, mẹ muốn con phải học, vì cô giáo đến dạy là để tốt cho con, tại sao con lại cãi ngang, giờ mẹ gọi điện cho con xin lỗi cô và hứa phải học đàng hoàng nghe chưa?

Vừa nói, tay chị vừa nhắp nhắp cái roi trước mặt, Toàn nói: khoan, khoan, mẹ quýnh hoặc là không, chứ mẹ đừng có nhịp nhịp cái đũa khó chịu quá, mẹ cất trong bếp đi. Chị không thể nhịn được phải chạy ra ngoài để...cười.

Hôm sau, Toàn học đàng hoàng đúng một tiếng đồng hồ. Tuy nhiên, đến sau giờ học, cậu bé 3 tuổi đặt vấn đề với gia sư của mình: Con muốn trao đổi với bà một việc, bà có thể giúp con nói với ba mẹ con rằng, con đồng ý việc học kèm ở nhà sẽ bổ ích cho việc học chữ ở trường, việc học võ, con cũng đồng ý luôn vì có ích cho sức khỏe, nhưng còn việc học đàn piano, con không thích, vì lớn lên con không làm nghề này. Lần này thì bà giáo chào thua và xin nghỉ dạy luôn sau đề nghị đó.

Hãy là tấm gương cho trẻ cứng đầu

Ca sĩ Ánh Tuyết sau lần thất bại kế hoạch cho con học piano, đã quyết định thôi không ép con học theo ý mình nữa. Rõ ràng, Toàn giống hệt tính chị ngày nhỏ, má chị bắt chị làm cái gì đó không đúng ý muốn là chị âm thầm làm ngược lại sau đó. (Má chị thường nói: hắn muốn là như trời muốn hê! cái đồ con gái chi mà cứng đầu).

Chị bảo: May là chị nắm bắt được một phần cá tính của Toàn nên chị xoay hướng không áp đặt mà phải tìm những lời lẽ thật chuẩn xác với Toàn. Những đứa trẻ cứng đầu chừng nào thì mình cần phải mềm mỏng nhẹ nhàng và khi cần thiết phải nhượng bộ lúc đó, song cũng âm thầm khéo léo khiến cho trẻ phải tự suy nghĩ lại lời nói hay hành động của mình đúng hay sai. Cũng có thể dùng sự việc tương tự nào đó để cùng với trẻ bình luận một cách tự nhiên như là bạn, không nên nghiêm trọng mà hãy đặt trẻ thấy mình là người hiểu biết và được tôn trọng, theo cách để cho trẻ tự biết, tự nhận thấy.

Đồng thời cách làm của mình cũng phải đúng để làm gương cho con. Những lúc muốn răn dạy trẻ thì không nên giảng giải dài dòng, làm trẻ thấy mệt đầu không muốn nghe, mà phải nói ngắn gọn. Cũng cần tỏ thái độ rõ ràng, kiên quyết với trẻ khi cần thiết.


Ca sĩ Ánh Tuyết trò chuyện với phóng viên ở quán cà phê.

Ánh Tuyết chia sẻ: Nếu đã lập gia đình, phải xác định rằng mình là tấm gương cho đứa con, tất yếu phải có sự hy sinh, không thể sống theo ý muốn của mình theo kiểu độc thân nữa. Đứa con là hình ảnh tương lai của chính mình, là niềm vui và hạnh phúc khi mình về già, vì thế mình phải có trách nhiệm sống thế nào cho con nhìn vào, để học hỏi, để thấy ấm áp hạnh phúc và hãnh diện khi nghĩ về cha mẹ.

Mặc dù chồng ca sĩ Ánh Tuyết là người Pháp (Michel Jarnier), nhưng anh và gia đình bên chồng lại rất cưng chiều Toàn, lý do Toàn là cháu đích tôn của cả dòng họ.

Trong khi anh thường chiều theo ý con nhiều hơn thì chị thích dạy con tự lập ngay từ nhỏ. Chẳng hạn khi con bị ngã, mặc kệ nó tự đứng dậy, không nên dỗ dành theo cách ta thường thấy: ối trời ! con đau hả?... tội con chưa nè, để mẹ đánh chỗ làm con ngã nha. Vậy là vô tình ta tập cho trẻ tính đổ thừa lỗi cho người khác và sự yếu đuối phải chờ vào người khác giải quyết hộ. Có những lúc trẻ bướng bỉnh, muốn kiếm chuyện nên hay khóc để vòi vĩnh những điều vô lý, không nên chiều mà tìm cách làm như không quan trọng, làm như không quan tâm, để cho trẻ cứ khóc đến khi nào chán, tự nín.

"Tôi thấy mấy người nước ngoài họ quăng đứa trẻ mới hơn một tuổi xuống hồ bơi cho tự quờ quậy đã, rồi vớt lên cho nghỉ ngơi một lúc, lại quăng xuống tiếp. Thành ra, đứa trẻ mạnh dạn, tự lập từ rất sớm. Nếu trẻ ăn văng vãi ra bàn, cứ mặc kệ, nhưng sau đó chỉ cho trẻ thấy người lớn ăn uống gọn gàng ra sao để trẻ thấy học theo, hoặc có thể khéo léo chọc quê trẻ bằng cách vui vui hoặc nhẹ nhàng giải thích, không nên quát nạt, hay đánh đập trẻ". Chị đã áp dụng như thế với Toàn.

Còn nhớ hồi Toàn hơn 1 tuổi, khi đó cả nhà về thăm ông bà nội bên Pháp, Toàn đòi sờ cái đèn chùm treo trên trần của bàn tiệc tới chục lần, nói dừng cũng không chịu nghe vì cu cậu hiểu tất cả mọi người trừ mẹ đều ủng hộ. Nếu chị nhượng bộ thì sẽ thua luôn. Khi ba Toàn vẫn tiếp tục bồng con lên cho sờ đèn theo ý muốn của cậu bé, chị lấy tay tét thật mạnh vào đít ba, nói bỏ con xuống. Đến đây, cu cậu biết là ba không bênh vực được mình nên quay sang "cầu cứu" bà nội. Bà nội dĩ nhiên phản đối chị la mắng con, chấp nhận đòi hỏi của cháu nội.

Chị quay ra nói với ông xã: Anh nói với mẹ là khi em đang dạy con thì không ai nên can thiệp. Mẹ có thể phản đối em khi không có mặt Toàn, còn trước mặt thì không nên nói gì để Toàn ỷ lại, nếu mẹ cứ như thế Toàn sẽ bị em cho ăn đòn đó! Thế là bà nội đành phải im lặng. Xoay ra, chị nói với Toàn: Bây giờ nếu con không nghe lời, mẹ sẽ có biện pháp khác. Khi đó, Toàn vẫn cố làm nư, tiếp tục làm dữ lên. Chị liền nhốt vào toalet, dọa nếu vẫn lì, mẹ tắt đèn đó! Toàn vẫn la khóc, chị tắt đèn và nói với cả nhà, không ai được mở cửa, trừ phi nó nó ngoan ngoãn biết nghe lời. Mặc dù cả nhà xót đứa cháu nội duy nhất, nhưng cũng phải chịu chị.

Cuối cùng, cu cậu cũng im, trước khi mở cửa, chị hỏi: Giờ con chịu yên cho mọi người ăn tối chưa, con muốn ăn hay không tùy con, sau khi mọi người ăn xong thì mẹ sẽ đáp ứng yêu cầu của con, đồng ý không? Toàn bảo: "Con chịu rồi, chịu rồi" và ngoan ngoãn đi ra.

Giờ đây, cậu bé Toàn ngày xưa đã 16 tuổi, chị Ánh Tuyết thấy yên tâm về con. Sau khi học xong phổ thông ở trường Colette của Pháp tại Sài Gòn, cậu sẽ sang Pháp học đại học.
Ca sĩ Ánh Tuyết chia sẻ, việc dạy con của chị và chồng không phải lúc nào cũng thống nhất, vì anh chiều con hơn, chẳng hạn mua rất nhiều đồ chơi và sẵn sàng mua cho con những đồ con đòi hỏi. Tuy nhiên, nếu anh thấy chị phân tích đúng thì vẫn phải chịu "bà xã cứng đầu và rất kiên quyết" này. Nhưng nhìn chung, chị thấy hài lòng vì hai cha con có thể trò chuyện với nhau rất nhiều và Toàn mang phong cách của người Pháp nhiều hơn.

Ngày nhỏ, khi con bị ngã, ca sĩ Ánh Tuyết không giống như nhiều bà mẹ Việt khác chạy ra xuýt xoa, vỗ về vì làm như vậy, đứa con sẽ bị yếu đuối đi. Chị thường giỡn: chết rồi, con té làm vỡ cái nền gạch của mẹ rồi, lại tốn tiền đi sửa đây. Cậu bé dù bị đau nhưng không khóc, ngẩn người ra nhìn cái nền gạch.

Đau đầu vì siêu nhân (ranger)

Trẻ đang bị "ngộ độc" siêu nhân?

- Sau một hồi cho con thoải mái xem phim hoạt hình siêu nhân, chị Thủy chợt nhận ra con chỉ thích bắt chước các nhân vật này, trở nên nóng tính hơn và gây gổ với bạn bè. Những nhân vật siêu nhân ngày nay có khả năng ảnh hưởng xấu đến con trẻ vì kích động bạo lực hơn là mang tính giáo dục.


Loạt phim hoạt hình siêu nhân Power ranger
Chỉ thấy đấm đá

Không chỉ các kênh ti vi trong nước chiếu những bộ phim hoạt hình của nước ngoài có lồng tiếng hoặc phụ đề về chủ đề siêu nhân hay các thế lực phi thường mà các kênh tivi nổi tiếng nước ngoài cũng có cảnh tương tự như Cartoon network, Bibi.
Mở các kênh này, hầu như lúc nào cũng đầy rẫy những cảnh đâm chém, nổ súng, bùm bùm, đánh nhau.
Chị Thùy Mai (Q1, TP.HCM) cho biết: Hiện những phim hoạt hình đang chiếu bội thực hình ảnh siêu nhân: Siêu nhân Gao, Robot trái cây, Power ranger (Siêu nhân năng lượng). Hồi đầu cho con xem thì thấy hay hay, nhưng về sau tập nào chị cũng thấy cảnh đánh nhau, rồi con bắt chước cả ngày chỉ vung tay vung chân loạn xạ nên cấm luôn.
"Tôi rất mệt mỏi với thằng nhóc suốt ngày chỉ nghĩ về siêu nhân, quần áo giày dép, cặp sách, món nào cũng toàn siêu nhân, xem phim xong rồi bắt chước động tác đánh đấm, phù phép, múa may...chán không chịu nổi" - Anh Duy Tiến (Mỹ Đình, Hà Nội) chia sẻ.
Trên các diễn đàn, các bậc cha mẹ cũng tỏ ra không hài lòng với mô tuýp siêu nhân (ranger) ngày nay. Những cảnh bạo lực, chém nhau, nổ súng hay bom mìn tràn đầy ở các phim như Robot biến hình, Siêu nhân Gao, Ben 10, Siêu nhân năng lượng...
Ảnh hưởng xấu nhiều hơn có lợi


"Siêu anh hùng thời nay là một anh hùng hành động, tham gia vào hàng loạt chuỗi bạo lực không ngừng nghỉ. Anh ta hiếu chiến, châm chọc và hiếm khi nói về lý do phải làm điều tốt cho nhân loại, lúc nào cũng trang bị súng ống" - Nhà tâm lý học Sharon Lamb


Nhà tâm lý học Sharon Lamb, đại học Massachusetts-Boston gần đây có một nghiên cứu về mẫu nhân vật siêu anh hùng có ảnh hưởng gì đến các nam thiếu niên và kết luận: những nhân vật siêu nhân thời hiện đại có ảnh hưởng xấu đến thanh niên trẻ.

“Có một sự khác biệt lớn giữa siêu anh hùng trước đây và các siêu anh hùng thời nay", bà nói. "Siêu anh hùng thời nay là một anh hùng hành động, tham gia vào hàng loạt chuỗi bạo lực không ngừng nghỉ. Anh ta hiếu chiến, châm chọc và hiếm khi nói về lý do phải làm điều tốt cho nhân loại, lúc nào cũng trang bị súng ống. Khi không còn trong cái vỏ bọc siêu nhân thì khai thác phụ nữ."
Những nhân vật siêu nhân trong quá khứ chiến đấu với tội ác, nhưng lũ trẻ còn học được từ họ vì khi bỏ trang phục siêu nhân ra, họ là những người bình thường như những người khác, cũng gặp phải những vấn đề và chịu nhiều tổn thương. Những hình tượng như Người Nhện, Người Dơi...là người bình thường, khi cần cứu giúp nhân loại thì mới khoác bộ cánh siêu nhân.
Theo nhà tâm lý Hoàng Nhân, cha mẹ cần phải kiên quyết nói không với phim hoạt hình bạo lực và siêu anh hùng (ranger) thời hiện đại. Nếu có xem thì chỉ ở một mức độ rất hạn chế và thoáng qua.
Những nhân vật này chỉ kích thích cho cái tôi cá nhân phát triển và như vậy sẽ làm các phẩm chất khác khó phát triển, như lòng nhân ái, sự đồng cảm. Các siêu nhân hiện đại chỉ dùng bạo lực để giải quyết mọi vấn đề.
  • Tú Uyên