Trên FB mẹ thấy bài viết này hay và nhất là vì các con đều là những chàng trai, những người đàn ông tương lai nên mẹ gửi đường link để các con cùng đọc và suy ngẫm. Mẹ mong các con mau lớn để mẹ có thể sẻ chia nhiều hơn những gì mình suy nghĩ trong lòng.
http://www.facebook.com/#!/photo.php?fbid=288403114567967&set=a.269112503163695.62418.268495013225444&type=1&theater
Tự dưng lúc này ngoài trời lại mưa to, cũng may là hôm nay Nhật nghỉ học mầm non và đang ở nhà.
Thứ Ba, 10 tháng 4, 2012
Chủ Nhật, 8 tháng 4, 2012
Ket be ket ban
Kết bè kết bạn và niềm vui
Một trong những niềm vui của việc kết bạn là đi dự sinh nhật.Người bạn đầu tiên mà bạn được mời đi dự tiệc sinh nhật là ai?Món quà gì mà bạn đã chọn cho bạn ấy?Hôm đó, bạn đã diện bộ đồ như thế nào? Ở cái tuổi lên 6, tôi chắc rất hiếm người có thể nhớ được sau khi trải thêm chục năm nữa của tuổi đời. Và đó là lý do cho "câu chuyện" ngày hôm nay ra đời.
Mẹ vừa về đến nhà, tôi đã ríu rít khoe:
-Ngày mai, con đi dự Sinh nhật Si. - vừa nói cùng Mẹ , tôi vừa đưa cho Mẹ xem tấm thiệp mời màu hồng có ghi đích danh tên tôi rõ ràng.
-Chà ! Vui quá nhỉ! Mai ta sẽ đi!- Mẹ nói trong cái điệu bộ bận rộn của một buổi chiều tan sở với bao việc cần làm : vội vã tắm cho anh em tôi, nấu cháo cho em,và dắt tôi đi học thêm.
Tôi thích được Mẹ tắm cho vì tôi được chơi nghịch với bong bóng và nước.Tôi thích được Mẹ dắt đi học vì ngang qua nhà anh Bim , mẹ cho tôi dừng lại đôi chút để trò chuyện cùng anh ấy hoặc chị Hà. Chúng tôi chào hỏi nhau và đưa cho nhau những lời mời mọc đầy hứa hẹn :" Tối qua chơi nhé!". Tôi thích có bạn bè cùng trang lứa.Tôi thích cách mẹ quàng tay qua vai tôi như một người "lớn" và luôn canh chừng cho tôi tránh xa những con chó sủa hung dữ trên đường đi đến lớp học.
Tôi đi tắm với niềm vui hân hoan của ngày mai và chẳng mảy may nghĩ đến món quà gì sẽ mua cho Si. Cái ý tưởng được họp mặt bạn bè trong bộ đồ mình thích làm tôi chẳng muốn nghĩ tới những việc gì khác.
Mẹ đưa tôi đi học, trên đường đi Mẹ gợi ý :
-Nên mua quà gì cho Si con nhỉ?
-Si là con gái , không phải như Khang đâu nghe Mẹ -Tôi đáp,với một bé trai 6 tuổi như tôi, đó là một điều tôi nghĩ cần cảnh báo với Mẹ để chọn quà cho phù hợp.
-Mua gì nhỉ? hay mua thú nhồi bông?
-Búp bê con gái???
-Uhm , để mẹ xem, trong khi con học, Mẹ sẽ chọn giúp con nhé!
Tôi biết sẽ chẳng được có ý kiến nào về việc đó cả. Phải học thôi! Nhưng cái niềm vui âm ỷ của ngày mai chộn rộn trong tôi nhiều hơn là băn khuăn suy nghĩ nên mua gì. Mẹ hứa giúp tôi rồi, vả lại " đồ của con gái" Mẹ chọn là hợp hơn cả. Cuối buổi học, tôi lao nhanh ra khỏi lớp để xem thử món quà ấy là như thế nào : "một con búp bê"
-Đây! con thấy thế nào? - Mẹ nhìn tôi dò hỏi. Tôi trả lời bằng một cái gật đầu; tôi không thể nói thích nó vì... đó là đồ chơi của con gái mà. Tôi chẳng có khái niệm thích " món " này vì về cơ bản tôi có chơi đâu, nó đẹp thì tôi nhìn nó, thế thôi ,hết!Không dây dưa với nó; tôi chỉ không ngừng trò chuyện với chủ nhân tương lai của nó đến quên ăn trưa ở lớp để cô phải nhắc nhở mà thôi .Tôi tin chúng tôi cũng có khối chuyện 'to tát" để cần phải nói đấy chứ như là :nhà Si cao lắm;em tôi hay bắt nạt tôi ; hoặc như những nhận xét giàu nghèo khi đi ngang qua một căn nhà nào đó...hoặc Xê (Quốc Bảo C) hôm nay hát bài nhí nhố quá...Mẹ chắc chắn sẽ còn phải giật mình với những gì mà tuổi lên 6 chúng tôi khám phá ra được.Nhưng tối nay thế là tạm ổn rồi, với cái tuổi lên 6 , ít nhiều gì tôi cũng biết được lúc nào là chiều mai nên chẳng gì phải quá nôn nao! Sau bữa tối và vài chục phút phim hoạt hình rồi siêu nhân cơ động.Đi ngủ thôi . Khò...khò...
Sáng ra, tiếng Mẹ gọi dậy thay cho chuông báo thức.Những công việc nhàm chán nhưng lại không thể thiếu được sau nhịp đếm 123 ...sẽ lại bắt đầu đây.Tự nghĩ trong đầu như thế và tôi chợt nhớ đến buổi tiệc và áo quần. Ngồi phắt dậy với gợi ý trong lúc mắt còn kèm nhèm:
-Mẹ! đi sinh nhật con phải mặc quần áo mới nha!
-Đương nhiên rồi! Đồ phải đẹp nữa chứ!- Mẹ thật là dễ chịu, ...hôm nay thôi hihihi (tôi nghĩ thế)
-Mặc đồ hiphop nha!
-^^??!! hiphop?...là sao con? - Mẹ thật là ngạc nhiên sao? hay Mẹ thử thách tôi? Chính Mẹ nói cho tôi nghe nhiều lần từ hiphop này rồi cơ mà.Nhưng sợ rằng tôi sẽ không được mặc đúng như những gì mình mong đợi , tôi buộc phải trả lời mẹ một cách rõ ràng nhất.
-Là quần Jean với áo thun tay ngắn đó Mẹ - Vừa nói tôi vừa đi đến tủ quần áo
-Vậy con tự chọn đi nhé! -tôi nghe tiếng Mẹ vọng theo, mẹ còn bận rộn với em, tôi nghĩ tự tôi có thể quyết được việc này rồi!
Ái chà! 6 tuổi ! Kết bạn và tự làm được khối việc ấy chứ!
P/S :Con trai của mẹ, giúp con kể lại câu chuyện với những kỷ niệm bạn bè đầu tiên đó cũng là niềm vui của mẹ!
Đăng ký:
Nhận xét (Atom)