Mẹ vắng nhà con chạy lo hai bữa
Giản đơn thôi nhưng cũng lắm nhiêu khê
Phải đủ thịt , cơm canh cho hai buổi sáng chiều
Phải nóng ngon để mẹ được yên tâm
Thế mới biết những ngày qua của mẹ
Lặng lẽ niêu cơm, để con trọn ngày vui
Vui đến lớp, vui cười bên bạn mới
Sống vô tư, chẳng biết một chữ "lo"
Mẹ vắng nhà, để giờ con mới hiểu
Hiểu mẹ bao nhiêu..., con thương mẹ bấy nhiêu
Mẹ cho con những tháng ngày hạnh phúc
Bằng sự lặng thầm ngày mấy buổi cơm , canh
Buổi sáng , nhanh, cho con bố đi làm
Tối lại quây quần, bát cơm nóng mẹ đơm
(Ngày 20 tháng 10 năm 2001)
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét