Thứ Năm, 31 tháng 5, 2012

KHỜ DẠI TUỔI THƠ!


Thưở còn thơ em hay hờn vô cớ 
Để được yêu và mong được quan tâm
Quá vô tư ,không tận lòng hiểu Mẹ
Chỉ nghĩ đến mình, trong mỗi lúc Mẹ đau
Vì ích kỷ nên không hiểu lòng của Mẹ
Chợt nhận ra lỗi lầm sao ngây dại

Mẹ vội ra đi , em chẳng kịp sửa sai
Bao hối hận âm thầm kèm tiếc nuối
Thốt chẳng được nên lời...
                              trào nước mắt nói thay
Có lẽ lúc này em vẫn còn ngây dại?
Ước giá bây giờ em vẫn lại hờn ghen
"Vì Mẹ thương em chẳng bằng như thương chị"
Để mỗi ngày Mẹ như vẫn quanh đây
Lo cho chị qua bao gạo ,kệ ly...
Lo cho cháu nào tã, khăn, bình sữa
Tất tả ...mỗi ngày , lo chị ....vẫn ....nhớ em
"Út ít" mà nhưng em nam tính quá!!
Khó gần làm sao!!
                     "cái con nhỏ ngang ngang"
Em biết sai rồi vì trách yêu tình Mẹ
Nếu bây giờ em có muôn điều ước
Xin chỉ một thôi:
        "lại được cài hoa đỏ,
để lễ Vu Lan chúng mình đỡ bơ vơ"
Nếu giấc mơ kia một lần thành hiện thực
Hứa với lòng với chị chẳng hờn ghen
Mẹ có yêu, có thương chị mình hơn ...một tí
Có sao đâu!...  miễn chúng mình còn Mẹ
Con chúng mình có bà ngoại để yêu thương"

                                              tháng 7/2010

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét